Iran đang áp giá phí quá cảnh qua eo biển Hormuz, khởi điểm khoảng 1 USD mỗi thùng dầu với điều kiện thanh toán bằng nhân dân tệ hoặc stablecoin.
Đề xuất thu phí được phê duyệt ở cấp ủy ban an ninh, sau đó dần lộ rõ thành một quy trình có hồ sơ tàu, kiểm tra quân sự, mã hiệu vô tuyến và hộ tống hải quân, khiến thị trường năng lượng phản ứng mạnh khi lo ngại gián đoạn nguồn cung.
- Iran xây dựng cơ chế thu phí qua Hormuz, gợi ý thanh toán bằng CNY hoặc stablecoin thay vì USD.
- Tàu bị sàng lọc theo mức “thân thiện” quốc gia và có thể phải đi theo tuyến, mã lệnh, thậm chí đổi cờ/đăng ký.
- Iran và Oman thảo luận quy trình giám sát quá cảnh, trong khi giá dầu vật chất Brent giao gần tăng mạnh theo S&P Global.
Iran đang thiết lập cơ chế sàng lọc và thu phí trước khi tàu vào eo biển Hormuz
Iran yêu cầu tàu làm thủ tục qua một đơn vị trung gian liên quan IRGC, sau đó IRGC Hải quân sàng lọc rủi ro, đàm phán phí và hướng dẫn hành trình bằng mã cho phép.
Bước đầu của hệ thống xuất hiện khi Ủy ban An ninh Quốc gia Iran phê duyệt dự luật thu phí tàu đi qua tuyến đường, theo thông tin được dẫn từ một thành viên ủy ban. Sau đó, quy trình được mô tả như một chuỗi khâu liên kết gồm giấy tờ vận tải, kiểm tra quân sự, thảo luận thanh toán, mã liên lạc vô tuyến và phương án hộ tống.
Nhiều người nắm thông tin trực tiếp cho biết, nhà khai thác tàu phải làm việc trước tiên với một công ty trung gian được cho là có liên hệ với IRGC. Đơn vị này thu thập dữ liệu về chủ sở hữu tàu, quốc kỳ, bảng kê hàng hóa, điểm đến, danh sách thuyền viên và dữ liệu AIS.
Sau khi lập hồ sơ, tài liệu được chuyển tới Bộ chỉ huy tỉnh Hormozgan của IRGC Hải quân. Tại đây, tàu sẽ bị rà soát để xác định có liên quan đến Israel, Mỹ hoặc các quốc gia khác bị Iran xếp vào nhóm “thù địch” hay không, trước khi được xem xét cho bước tiếp theo.
Mức phí khởi điểm được nêu khoảng 1 USD mỗi thùng và ưu tiên thanh toán bằng CNY hoặc stablecoin
Nếu vượt qua sàng lọc, tàu bước vào đàm phán phí dựa trên hệ thống xếp hạng quốc gia, với con số mở đầu cho tàu chở dầu thường khoảng 1 USD mỗi thùng và thanh toán không bằng USD.
Những người am hiểu thỏa thuận cho biết Iran dùng thang xếp hạng chấm điểm quốc gia từ 1 đến 5, trong đó các nước được coi “thân thiện” hơn có khả năng nhận điều kiện tốt hơn. Với tàu chở dầu, mức mở đầu của đàm phán thường được nêu quanh 1 USD cho mỗi thùng dầu.
Điểm đáng chú ý là điều khoản khởi đầu không hướng tới thanh toán bằng đô la Mỹ. Thay vào đó, các điều kiện ban đầu kêu gọi tất toán bằng nhân dân tệ Trung Quốc (CNY) hoặc stablecoin, cho thấy nỗ lực tránh kênh USD trong một tuyến vận tải chiến lược.
Sau khi trả phí, tàu phải tuân lệnh tuyến đi và có thể cần đổi cờ để quá cảnh
Khi đã thống nhất và thanh toán, IRGC cấp mã giấy phép và tuyến đường bắt buộc; tàu phải treo cờ quốc gia đứng ra “bảo lãnh” thỏa thuận và đôi khi cần thay đổi đăng ký chính thức.
Sau khi phí được chốt và thanh toán, IRGC sẽ cấp cho tàu một mã cho phép và chỉ định lộ trình cụ thể cần tuân thủ. Tàu phải di chuyển dưới lá cờ của quốc gia đã đạt thỏa thuận quá cảnh với Iran.
Trong một số tình huống, tàu có thể bị yêu cầu thay đổi đăng ký chính thức sang quốc gia đó. Khi tiến gần eo biển Hormuz, tàu phải phát mã vượt tuyến qua radio VHF. Sau đó một tàu tuần tra sẽ tiếp cận và hộ tống, duy trì hành trình gần bờ và đi theo lộ tuyến giữa các đảo.
Trường hợp Pakistan cho thấy ràng buộc “tàu treo cờ” có thể tạo nút thắt vận hành
Iran đồng ý cho 20 tàu Pakistan đi qua, nhưng do số tàu treo cờ Pakistan trong vùng Vịnh ít, Islamabad phải tìm tàu có thể tạm thời treo cờ Pakistan để đáp ứng yêu cầu quá cảnh.
Một trường hợp gần đây liên quan Pakistan được nêu như ví dụ về cách cơ chế vận hành. Iran đồng ý để 20 tàu Pakistan đi qua eo biển. Tuy nhiên, Pakistan lại chỉ có số lượng hạn chế tàu treo cờ Pakistan hoạt động tại khu vực Vùng Vịnh.
Điều này khiến Islamabad phải tiếp cận một số nhà giao dịch hàng hóa lớn trên thế giới để hỏi liệu họ có tàu nào có thể đi qua Hormuz trong khi tạm thời hoạt động dưới cờ Pakistan hay không. Chi tiết này nhấn mạnh vai trò của quy tắc “quốc kỳ/đăng ký” trong việc định hình khả năng tiếp cận tuyến vận tải.
Vùng biển ven bờ và quyền kiểm tra tạo nền tảng cho mô hình hộ tống và định tuyến
Do quốc gia ven biển thường kiểm soát 12 hải lý tính từ bờ, hệ thống dựa trên hành lang ven bờ, quyền kiểm tra, quy tắc cờ và hộ tống tăng tính cưỡng chế trong thực thi.
Yếu tố địa lý được nhấn mạnh: các quốc gia thường kiểm soát 12 hải lý từ bờ biển, tương đương khoảng 14 dặm hoặc 22 km. Trong phạm vi này, họ nhìn chung được phép kiểm tra tàu thuyền.
Điều đó tạo thêm “trọng lượng” pháp lý và vận hành cho mô hình dựa trên di chuyển ven bờ, quy tắc quốc kỳ, hộ tống tuần tra và định tuyến có kiểm soát. Trong thực tế, các lớp thủ tục này kết hợp lại thành cơ chế quản trị quá cảnh thay vì chỉ là một khoản phí đơn lẻ.
Iran và Oman đang soạn quy tắc giám sát quá cảnh, thị trường cổ phiếu và dầu phản ứng nhanh
Iran và Oman thảo luận giao thức giám sát quá cảnh để phối hợp an toàn, khiến thị trường bớt lo ngại trong ngắn hạn, dù giá dầu vật chất Brent giao gần vẫn tăng mạnh theo S&P Global.
Cùng thời điểm, Iran và Oman được cho là đang xây dựng một giao thức chung nhằm “giám sát quá cảnh” qua eo biển Hormuz. Thông tin này được IRNA đưa sáng thứ Năm, dẫn lời một quan chức.
“Dĩ nhiên, các yêu cầu này sẽ không đồng nghĩa với hạn chế, mà nhằm tạo thuận lợi, bảo đảm quá cảnh an toàn và cung cấp dịch vụ tốt hơn cho các tàu đi qua tuyến đường này.”
– Kazem Gharibabadi, Thứ trưởng Ngoại giao Iran phụ trách pháp lý và đối ngoại, IRNA
Tin tức cập nhật tác động nhanh tới thị trường. Các chỉ số chứng khoán Mỹ được mô tả là giảm mạnh vào sáng thứ Năm sau tín hiệu xung đột có thể kéo dài nhiều tuần. Sau báo cáo về trao đổi với Oman, các chỉ số này quay đầu tăng. Giá dầu cũng biến động: tăng mạnh qua đêm rồi giảm khỏi đỉnh trong ngày khi kỳ vọng eo biển có thể mở lại theo một cách nào đó mà không cần hành động quân sự.
Dù vậy, thị trường dầu vẫn chịu áp lực. S&P Global cho biết giá giao ngay của các lô Brent vật chất tăng lên 141,36 USD vào thứ Năm, mức cao nhất kể từ khủng hoảng tài chính 2008. Mức giá này áp cho các lô Brent dự kiến giao trong 10 đến 30 ngày tới, phản ánh nguồn cung vật chất ngắn hạn bị siết sau gián đoạn liên quan tới việc Iran đóng eo biển Hormuz.
Những câu hỏi thường gặp
Iran đề xuất thu phí qua eo biển Hormuz theo cơ chế nào?
Quy trình được mô tả gồm làm hồ sơ qua một công ty trung gian liên quan IRGC, sàng lọc tại IRGC Hải quân (Hormozgan), đàm phán phí, thanh toán, nhận mã giấy phép và tuyến đường bắt buộc, rồi phát mã qua VHF và đi dưới hộ tống.
Vì sao Iran nhắc đến thanh toán bằng stablecoin hoặc CNY thay vì USD?
Theo các điều khoản khởi đầu được mô tả, Iran không muốn settlement bằng đô la Mỹ và đưa ra lựa chọn nhân dân tệ hoặc stablecoin. Điều này phù hợp với xu hướng né kênh USD trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị và hạn chế tài chính.
Mức phí khởi điểm “1 USD mỗi thùng” áp dụng ra sao?
Con số khoảng 1 USD mỗi thùng được nêu như mức mở đầu trong đàm phán cho tàu chở dầu, sau khi tàu vượt qua bước kiểm tra. Điều kiện cụ thể có thể thay đổi theo hệ thống xếp hạng quốc gia từ 1 đến 5, nơi nước “thân thiện” có thể được điều kiện tốt hơn.
Tàu có bắt buộc phải đổi cờ hoặc đổi đăng ký để được đi qua không?
Không phải mọi trường hợp đều bắt buộc, nhưng có tình huống tàu phải đi dưới cờ của quốc gia đã đạt thỏa thuận quá cảnh và đôi khi phải thay đổi đăng ký chính thức sang quốc gia đó, theo mô tả về các yêu cầu vận hành.
Thông tin Iran và Oman phối hợp “giám sát quá cảnh” tác động gì tới thị trường?
Tin về giao thức giám sát làm thị trường kỳ vọng eo biển có thể mở lại mà không cần hành động quân sự, khiến chứng khoán Mỹ đảo chiều tăng và giá dầu rút khỏi đỉnh trong ngày. Tuy nhiên, theo S&P Global, giá Brent vật chất giao gần vẫn tăng mạnh lên 141,36 USD.



